Some recent reading

-Do you have a soul mate?
-Do I have a…Define that.
-I’m talking about someone who opens up things for you, touches your soul.
-Shakespeare, Nietzsche, Frost, O’Connor, Kant, Pope, Locke…
-That’s great.They’re all dead.

from Good Will Hunting

But he got you and you are alive, Sean. I may add.

Đêm qua trời mưa to, and now that’s what I would call a summer rain. If I let it took form, it would be like this : one solely high building in which I live stood in it, soaked, all other things melted down, to flat nothing. Upon it, a floody sea appeared and I could see every drops from the rain disappeared into it. (*)

những thứ đọc gần đây :

-nước mỹ, nước mỹ của phan việt : cố gắng viết về cái mệt mỏi và xơ xác của đời sống du học sinh, nhưng văn nhạt nhẽo và tầm thường, chả thấy được tí lửa nào, ngay cả khi nói về tình yêu. Lý do mua : một người khen quyển này và mua đọc để xem thử thẩm mỹ của người đó đến đâu.

-socrates in love : M. mua (vẫn bị bìa sách và comment lừa), văn Nhật, mối tình học sinh, em chết nên cả thế giới trong tôi chết, repeat 100 lần, chỉ hợp với lứa tuổi học sinh, tất nhiên là bestseller, được dựng thành phim, dài dòng, sến.

-thế giới của sophie : classic, nói về triết học mà vô cùng dễ thẩm thấu, giọng kể chuyện hấp dẫn, mượt mà, bán được 5 triệu bản ở Đức, quá dễ hiểu. Rất nhiều câu hay.

-midnight’s children : bây giờ mới gặp hiện thực huyền ảo ấn độ, ngôn từ phức tạp kinh dị, đọc + tra từ điển mãi mới được 50 trang, chắc chắn sẽ tuyệt vời

-blog của một cô bé : a nice girl indeed, khiến tôi nhớ lại những năm tôi 20 tuổi, nhưng em đọc blog quá nhiều và đọc sách quá ít, theo tôi thật không tốt chút nào, phí hoài năng lực tư duy và cảm nhận của em…, từ lúc viết dòng này đến nay đã được khoảng 2,3 năm, tôi lại lần nữa chứng kiến “điểm dừng của nhận thức”.

The hollow men, by T.S. Eliot.

Mistah Kurtz—he dead.

A penny for the Old Guy

I

We are the hollow men
We are the stuffed men
Leaning together
Headpiece filled with straw. Alas!
Our dried voices, when
We whisper together
Are quiet and meaningless
As wind in dry grass
Or rats’ feet over broken glass
In our dry cellar

Shape without form, shade without colour,
Paralysed force, gesture without motion;

Those who have crossed
With direct eyes, to death’s other Kingdom
Remember us—if at all—not as lost
Violent souls, but only
As the hollow men
The stuffed men.

II

Eyes I dare not meet in dreams
In death’s dream kingdom
These do not appear:
There, the eyes are
Sunlight on a broken column
There, is a tree swinging
And voices are
In the wind’s singing
More distant and more solemn
Than a fading star.

Let me be no nearer
In death’s dream kingdom
Let me also wear
Such deliberate disguises
Rat’s coat, crowskin, crossed staves
In a field
Behaving as the wind behaves
No nearer—

Not that final meeting
In the twilight kingdom

III

This is the dead land
This is cactus land
Here the stone images
Are raised, here they receive
The supplication of a dead man’s hand
Under the twinkle of a fading star.

Is it like this
In death’s other kingdom
Waking alone
At the hour when we are
Trembling with tenderness
Lips that would kiss
Form prayers to broken stone.

IV

The eyes are not here
There are no eyes here
In this valley of dying stars
In this hollow valley
This broken jaw of our lost kingdoms

In this last of meeting places
We grope together
And avoid speech
Gathered on this beach of the tumid river

Sightless, unless
The eyes reappear
As the perpetual star
Multifoliate rose
Of death’s twilight kingdom
The hope only
Of empty men.

V

Here we go round the prickly pear
Prickly pear prickly pear
Here we go round the prickly pear
At five o’clock in the morning.

Between the idea
And the reality
Between the motion
And the act
Falls the Shadow

For Thine is the Kingdom

Between the conception
And the creation
Between the emotion
And the response
Falls the Shadow

Life is very long

Between the desire
And the spasm
Between the potency
And the existence
Between the essence
And the descent
Falls the Shadow

For Thine is the Kingdom

For Thine is
Life is
For Thine is the

This is the way the world ends
This is the way the world ends
This is the way the world ends
Not with a bang but a whimper.

Of many things I read in recent days, only those lines are more than what they seem. Such a strange poem, chỉ khoảng một trăm dòng ngắn ngủi thế thôi mà đã ảnh hưởng đến bao nhiêu thế hệ nhà văn và nhà thơ, trong đó có cả cái hệ quả khá kém cỏi mang tên văn chương siêu hình của Murakami. Tôi còn nhớ có lần tình cờ đọc được một “nhà blog học” viết một cách vô cùng “elite” rằng chàng ta dù đã rất cố gắng vẫn phải gác lại một số truyện made in vn, vì đã cầm quyển “Kafka on the shore” lên, và không thể ra khỏi “cái thế giới huyền hoặc ma mị của Murakami và cả Kafka”. Khổ thân Kafka, cũng giống như rất nhiều tượng đài khoa học, nghệ thuật khác, cái tên ông bị chúng nó lạm dụng để làm trang sức quá nhiều. Cái thằng ngu kể trên chắc chắn chưa bao giờ đọc nổi một dòng thật sự của Kafka, bởi vì chỉ cần vậy đã thấy văn Kafka không có điểm gì giống với mớ hổ lốn của Murakami. And I am pretty sure that those narcissistic attention whores will never understand what is like for a man to wake up and see himself, to the world, has turned into a bug…

Và thật khó tin, tôi lại phát hiện ra một điều nữa về Yu yu hakusho, chắc chắn có một mối liên hệ giữa Sensui và bài thơ này.

—–
(*): tôi nhiều lúc trộn tiếng anh với tiếng việt, nhưng ko phải kiểu con buôn mới phất mà có lý do xác đáng : nhiều lúc tôi nghĩ bằng tiếng anh và nếu dịch lại ra tiếng việt sẽ làm ngắt quãng dòng ý thức lúc đó.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s