Wednesday’s dream

Lại là một giấc mơ bay. Cũng như mọi khi, đó là một câu chuyện dài, những kiến trúc tinh xảo và không gian rộng lớn. Tôi chỉ nhớ được có hai cái tháp rất cao, ở giữa có thang máy cho người thăm quan đi lên ngắm cảnh. Sân trời được rào rất thưa bởi những cột gỗ nhỏ, chúng nối với nhau bằng một thứ chất liệu đen, hơi đàn hồi giống như dây thun. Tôi có tựa lên chúng, trong lòng hồi hộp thế nhưng ở dưới vẫn còn những sân trời nhỏ khác, thường là hình chiếc lá tròn chìa ra từ thân tháp, có xảy chân rơi xuống cũng không sao. Rồi tôi gặp những người không đáng kể ra, những mẩu hình vụn vặt, những thứ không đáng nhớ tới. Ở gần tháp, có một hồ lớn. Đất có rất nhiều cây bao phủ, xanh mướt. Không có gì quá đặc biệt so với các giấc mơ bay khác, tôi bay nhẹ nhàng, cảm nhận từng luồng không khí trượt dưới hai cánh tay. Tôi hít thở dễ hơn bình thường một chút (có lẽ vì hôm nay ngủ mở cửa sổ to), và không có cánh.

Điều đáng nhớ : có một chuyện gì đó xảy ra mà tôi không nhớ và tôi chết. Tôi biến thành một thực thể trong suốt, vô hình. Sau đó tôi có gặp hai người. Người đầu tiên là một thanh niên trẻ tôi không rõ là ai, gặp người này xong tôi ý thức được rõ trạng thái của mình. Người thứ hai là một cô gái. Tôi chưa nhìn thấy mặt cô bao giờ, nhưng chắc là người yêu tôi. Cô không cảm thấy tôi cho đến khi tôi đặt một bàn tay ôm lên má cô. Lúc đó cô ngạc nhiên, nhìn về phía tôi. Cái nhìn ấy xuyên qua tôi, tràn đầy tình yêu và niềm vui. Lúc đó tôi hiểu tôi đã chết từ lâu, để lại em một mình với một đứa con trai. Tôi không buồn, vì tôi nghĩ tôi vẫn sống theo một nghĩa nào đó, và em vẫn có thể cảm nhận được tôi. Sau đó ra sao tôi không nhớ, rồi tôi tiếp tục bay. Khá lâu.

Rồi lại có một chuyện gì khác xảy ra, tôi chết lần thứ hai. Sau sự kiện này, tôi thử đặt tay lên má em và nhận thấy em không còn cảm nhận được tôi nữa, tôi đã hoàn toàn rời xa thế giới mất rồi. Tôi chắc chắn về cái chết của mình, vậy mà tôi vẫn không buồn chút nào. Chỉ hơi nuối tiếc từ bây giờ sẽ không còn được chạm vào em. Sau đó tôi tỉnh.

Sáng dậy đọc được bài thơ này, thật trùng hợp :

Because I do not hope to turn again
Because I do not hope
Because I do not hope to turn
Desiring this man’s gift and that man’s scope
I no longer strive to strive towards such things
(Why should the aged eagle stretch its wings?)
Why should I mourn
The vanished power of the usual reign?

Because I do not hope to know
The infirm glory of the positive hour
Because I do not think
Because I know I shall not know
The one veritable transitory power
Because I cannot drink
There, where trees flower, and springs flow, for there is
nothing again

Because I know that time is always time
And place is always and only place
And what is actual is actual only for one time
And only for one place
I rejoice that things are as they are and
I renounce the blessed face
And renounce the voice
Because I cannot hope to turn again
Consequently I rejoice, having to construct something
Upon which to rejoice

And pray to God to have mercy upon us
And pray that I may forget
These matters that with myself I too much discuss
Too much explain
Because I do not hope to turn again
Let these words answer
For what is done, not to be done again
May the judgement not be too heavy upon us

Because these wings are no longer wings to fly
But merely vans to beat the air
The air which is now thoroughly small and dry
Smaller and dryer than the will
Teach us to care and not to care Teach us to sit still.

Pray for us sinners now and at the hour of our death
Pray for us now and at the hour of our death.

(trích từ Ash Wednesday của T.S. Eliot)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s