Forgetting who we are

 

“bà muốn nói chúng ta có nhiều từ hơn mình cần chăng ? Tôi muốn nói chúng ta có quá ít cảm xúc, hay chúng ta có nó nhưng đã ngưng dùng các từ diễn tả nó. Và vì thế chúng ta đã mất nó.””nhà văn cũng như mọi người khác, anh ta không thể biết mọi thứ, anh ta phải hỏi và tưởng tượng” – trích Mù lòa, Jose Saramago (1995).

Và bởi vì thời kỳ này không còn chỗ cho sự tưởng tượng nữa, nhà văn không còn cần thiết. Văn học sẽ trở thành thứ nghệ thuật đã mất. Những người từng sống trong thời kỳ có văn học sẽ nhớ về nó như một kỷ niệm, cũng như khi họ nhớ về tình yêu, hay về sự tự do. Đấy là giả sử họ đã từng biết đến những thứ đó.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s