Lại đến mùa đông

 

“I thought what I’d do was, I’d pretend I was one of those deaf-mutes, or should I ?” – The laughing man, GitS.

 

Hôm nay trời bắt đầu trở lạnh, cái rét đến muộn. Cái lạnh làm người ta đa cảm hơn, có lẽ thế, và làm nỗi cô đơn trở nên sắc ngọt. Nhất là khi bạn đã ý thức được đầy đủ những giới hạn của cuộc đời mình.

Tự nhiên tôi lại nhớ một buổi tập thể dục hồi cấp 2, trường tôi gần hồ Hale nên thầy giáo dẫn cả lớp ra đó tập chạy, sau đó xếp hàng đi về trường. Hồi ấy trẻ con, chưa phải là hám gái lắm, thế nào mà tôi và một thằng bạn (tôi vẫn nhớ tên nó là T.T.) lại nói chuyện về cô bạn xinh nhất trong lớp. Nó phát biểu một câu làm tôi shock : nếu được chơi em ý một lần thì sau đó chết cũng đáng. Tôi thời thiếu niên bị sốc vì bất ngờ khi nghe một câu suồng sã thô bỉ như thế, khi cái cảm giác đó qua đi, tôi nhìn thằng bạn kia và sốc lần nữa vì nhận ra cái sự thật buồn bã đằng sau sự suồng sã : bằng cách nào đó, có lẽ phần lớn là bản năng, nó đã vô thức hiểu ra rằng sẽ rất nhanh chóng mà nó và cô bé kia tiến vào hai vùng khác nhau của cuộc đời, hai vùng không có sự giao thoa. Nó học dốt, nhà nghèo và xấu trai. Cô bé kia là cán sự môn văn, nhà giàu và sẽ trở thành một gái đẹp. Có lẽ cơn sốc của tôi lúc ấy chính là thời điểm đầu tiên một trong những giới hạn của cuộc đời lộ mặt. Tôi nhìn nó và nghĩ đến mình. Tôi là cán sự môn toán, nhà không nghèo và tôi không xấu trai. Tôi thích cô bé đó và có lẽ cô bé đó cũng có phần nào thích tôi, tuy chưa bên nào nói ra. Tôi muốn ngủ với cô bé ấy chết đi được. Vậy mà trong thâm tâm, tôi cũng đã hoàn toàn hiểu ra rằng điều đó là bất khả. Tôi nhìn tạo vật thiên nhiên xinh đẹp đó và thấy ý thức về sắc đẹp bản thân nơi cô ngày càng lớn. Tôi đọc những bài văn được 8,9 điểm của cô với chữ nắn nót mà không hiểu nổi tại sao tôi lại chỉ được 6,7. Tôi đọc sách nhiều hơn cô nhiều, tôi đã bắt đầu cô đơn, cơ thể tôi chắc bắt đầu có mùi của sự ưu tư nó khiến những kẻ xung quanh ngờ ngợ và cẩn trọng, tôi tự hỏi cô có bao giờ cô đơn ? Tôi yêu văn học, thứ văn học hoàn toàn khác môn văn của cô bé ấy. Rồi thì chúng tôi tốt nghiệp vào vào cấp 3, học ở hai trường cách xa nhau. Vì những lý do kỳ quặc nào đó hoặc do tôi quá nhạy cảm, tôi cảm thấy cô bé từ lúc nào đã hơi coi thường tôi, và thật buồn rằng tôi cũng vậy. Sau đó mọi sự diễn ra đúng như dự kiến : cô bé lớn lên, xinh đẹp, con đường cô đi trải thảm hồng, cuộc sống của cô đầy đủ và dễ dàng. Còn cuộc đời tôi hoàn toàn khác, đầy rẫy thăng trầm. Năm tháng lại qua đi và tất cả đều xoay chuyển. Đến bây giờ nếu có gặp lại thì cô cũng không còn hấp dẫn được tôi, kể cả về nhục thể : cô đã trở nên quá béo, giống anh chồng lùn béo của cô. Đã gần hai mươi năm rồi, tôi muốn trả lời T.T. : không đáng đâu.

Không đáng, bởi vì cuộc sống vẫn tiếp tục. Không phải ngày mai trời lại sáng, chỉ đơn giản là vì ngày mai sẽ đến, bấp chấp những nỗi niềm của riêng bạn, thậm chí cả sự tồn tại của bạn. Gần đây tình cờ thế nào mà tôi lại được đọc những hai quyển sách hay về điều này : Conversation in the Cathedral (trò chuyện trong quán Cathedral) và Rabbit Redux (tập tiếp theo của Rabbit, run). Zavalita và Rabbit có một điểm chung : các anh đi đến đoạn cuối của một thời kỳ trong cuộc đời mình, không còn gì cả, không còn hy vọng. Không còn những cuộc phiêu lưu, không còn những khát khao muốn làm một điều gì vĩ đại, không còn nhu cầu được hiểu và cảm thông. Không còn cả ham muốn nhục dục, áp phe tình ái. Không có gì để tự hào, những kỷ niệm trở nên quá đát. Cái còn lại từ ngày hôm nay, lặp đi lặp lại mãi, lát đầy con đường tương lai với cái đích là sự già nua và cái chết, chỉ là những mụ mẫm của sinh hoạt thông thường, công việc tám tiếng một ngày, một vợ, một con, theo dõi tình hình tài chính cá nhân, lấy nó để làm xẹp nỗi cô đơn. Thú thực là khi đọc đến đoạn cuối của Rabbit, run, tôi phần nào chờ đợi một vụ tự tử. Nhưng Rabbit không chết, anh sống tiếp, thậm chí còn sống hơn trung bình một tí trong tập sau : vẫn có những điều mới mẻ để trải nghiệm, ma túy, đàn bà, những nhận thức mới, sống để thấy những cuộc chiến lại xảy ra, những phong trào văn hóa mới, con người đã đặt chân lên mặt trăng. Cuộc đời này có đáng sống không ? Không đáng đâu. Thế có đáng chết không ? Lại càng không đáng. Đời chỉ là đời mà thôi. Tôi đã từng rất thích Rừng na-uy, sau đó hãy xem Murakami viết ra những cái thứ gì, và cả cái bộ phim ngu xuẩn đó. Lâu lâu tôi ghé lại mấy hàng sách gần hồ gươm, tôi không mua được quyển nào, toàn là rác rưởi mượn tên văn học, phần lớn là của tàu. Văn học và thị trường vốn không thể sống chung. Hiện giờ văn học đang chết. Nó sẽ hồi sinh khi chủ nghĩa tư bản suy tàn, tại một thời điểm nào đó trong tương lai. Đôi khi tôi đọc lại những tác phẩm kinh điển và thấy chúng đã lỗi thời, không thể tiêu hóa nổi, ví dụ như Anh em nhà Karamazov. Và không thể cứ đọc đi đọc lại Hemingway, Marquez, Faulkner, Allende, Eliot… Và sự viết ? Không có ai để viết cho. Không có gì đẹp để kể lại. Chụp ảnh những số phận nông cạn và vật chất, những mảnh đời nhạt nhẽo và tầm thường, những cái tôi được sản xuất hàng loạt để làm gì ? Nếu chỉ thế thì cứ ra đường là thấy, đâu cần văn học. Tôi nghĩ Raymond Carver có tài, mặt khác tôi nghĩ những thứ ông viết ra vô ích. Hoặc ngay cả Người Dublin chăng nữa. Còn tôi ? chỉ là tôi cũng không tin vào vô ngôn, ngậm miệng lại mà sống, không tin vào sự tối giản, hoặc cụm từ mỹ miều “vẽ mây nẩy trăng”. Thôi thì viết cho xẹp nỗi cô đơn, nhất là những lúc trời trở lạnh.

One comment

  1. Qua bài viết mình thấy được 1 con người đầy tâm huyết nhưng hình như đang thất vọng về cuộc sống ^.^. Ngược lại với bạn, mình tin vào sự vô ngôn, bởi nó những huyền dịu riêng, vô ngôn ko phải ‘ngậm miệng lại mà sống’ mà tinh thần vô ngôn chính là sự quá thấu hiểu chân lý cuộc sống. Chính vì thấu hiểu nên mới biết rằng có nhiều vấn đề có nói cũng bằng thừa, bởi nó vốn là như thế. Nó ẩn chứa quá nhiều sự bất an và trắc trở. Cuộc đời bạn đầy thăng trầm, cuộc sống của mình cũng có nhiều nỗi ko vui và chắc gì cô bé kia được hạnh phúc. Nghe thì có vẻ AQ quá nhưng vốn đó là cuộc sống mà ^.^. Cuộc sống này không có đúng hay sai, chỉ có những luật chơi riêng của nó mà thôi và người thành công là người nắm luật chơi rõ nhất. Mình đoán rằng bạn chắc hẳn có nhiều thời gian để trải nghiệm qua những việc này rồi, từ sai trở thành đúng và ngược lại. Mình cũng có nhiều lúc trăn trở cho những câu hỏi tại sao, nhưng rồi mình biết đó là vô ít bởi mình đang đi trên đường của mình và mình phải bỏ đi những thứ ko vui để đi hết nửa đường còn lại thôi.
    Đây chỉ là những lời chia sẽ chân thành vì bài viết của bạn mang lại cho mình rất nhiều cảm xúc đặc biệt, Nếu có gì mạo phạm, bạn cho mình xin lỗi và xin vui lòng bỏ qua cho. Xin bạn hãy xem như là lời nói nhảm của 1 người chưa trải việc đời. Một lần nữa cám ơn bạn đã viết bài và chúc bạn có nhiều niềm vui trong cuộc sống.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s