loneliness

I have brought you to the revel. Now dance if you can !

in case you don’t know, that’s a quote from William Wallace. I read it a lot during my “happy hours” while I hear bagpipes chant and sometime violins cry endlessly, like the wind itself begins to moan because it feels sympathy for the ever – oppressed highlanders. The islanders really got what it takes to be musicians. And their music is filled with air, sad air, sweet wind, violent desires.

There is a detail which my memories always come back to, in a book full of amazing details of Orhan Pamuk, “The white castle.” There were two men inside a house, which I imagine is a white – grey bricks house with green olive trees outside, mediterranean style. They live a peaceful, slow, much – ordinary life, nothing glamorous, but no suffering either. It’s hard to say whether they are in their 30s or 40s. They are also not gay. In fact, they are two identities but one individual, that’s the theme of the novel and I don’t want to dive too much into its. What makes me remember about, it’s how they solve their boredom. In a winter, much like the winter I am living in right now – I imagine, when the cold wind beats the street and inside their house the warm makes cats sleepy, they are left alone with themselves to endure the passing of days, much like me. They choose to write, and I imagine they use feather pens, thick wood papers and expensive black ink. They carefully carve an intangible thing – their pasts, their memories, their lives into something tangible. I imagine in the bright yellow light of candles, that’s how they endure their winter, in a gentle, river – like, never – ending hours of writing. They live their pasts again, or more precise, they discover them again, and in turn they discover themselves. There weren’t any despair in any moments, which is a certain thing when one faces his winter. There were so much light and warm, and should I dare say, happiness, not common but intelligent happiness, the kind which warms souls. They smile and talk to each other : “So, it seems that there were times I was actually happy”.

When writing this, I feel again the novel’s atmosphere. What was that I wanted to say ? About the celtic folk songs ? In connection to my happy hours, when I, with a hot cup of tea, review the historical warfare of Britannia ? It’s the same as their writings. But, to be honest, one can not ease himself by thinking about his past alone, regardless of how positive he does its. Doing whatever alone is not enough. One needs another person at least, to comfort him. Winter is a terrible thing. These days, I faced too many simplicities. It’s a good thing that I, for long, has been forgetting loneliness. We always just try to do this survival thing. And in the end, there is no different between me and idiots that I hate and suffer. In the end, it is for me, a warm locked room and a dream of freedom. A dream of Albion. And a warm cup of tea. Really, people don’t change.

Advertisements

Sound of silence

Poem by Paul Simon, read by Leonard Cohen


And in the naked light I saw
Ten thousand people, maybe more.
People talking without speaking,
People hearing without listening,
People writing songs that voices never share
And no one dare
Disturb the sound of silence

Hear my words that I might teach you,
Take my arms that I might reach you.
But my words like silent raindrops fell,
And echoed
In the wells of silence

when loneliness sings

Cassidy’s voice always left me sad. More so over time, it goes deeper, like… the taste of tea.

Now the song I was writing is left undone
I don’t know why I spend my time
Writing songs I can’t believe
With words that tear and strain to rhyme

And so you see I have come to doubt
All that I once held was true
I stand alone without beliefs
The only truth I know is you

monologue with the night [8]

Cờ vua.

Mỗi lần chơi cờ ở cái quán ấy xong, ra về, tôi lại nghĩ đến cái chết. Không phải là tư duy siêu hình logic dẫn lối gì, chẳng qua là cái quán đó ngập trong khói thuốc lá. Nếu cái mùi đó bám dày đặc vào áo quần tôi đến nỗi M. ngửi ngay thấy từ xa một mét thì đương nhiên nó cũng bám dày đặc y như thế vào phổi tôi. Thể nào đêm đó tôi cũng hơi tức ngực và ngạt thở hơn bình thường. Kết quả của việc đến đó thường xuyên chắc chắn là căn bệnh ung thư phổi.

Có hôm ngồi lướt web, xem cái bangkok chess club, tôi thở dài. Các thành viên câu lạc bộ chơi cờ ở một cái sảnh mà mấy cái phòng lớn nhất của daewoo phải gọi bằng cụ, trông như cung điện. Còn cái quán cờ mà tôi hay đến, bẩn thỉu và khuất nẻo, chỉ đáng gọi là cống rãnh. Thế nhưng cả hà nội giờ chỉ có chỗ đó, biết làm sao ? Mà chơi cờ là một trong rất ít thứ còn khiến tôi vui. Tôi đành hạn chế mỗi tuần chỉ đến đó một lần.

Là một kẻ bị xoang nặng, tương tự như con cá ươn trên cạn, ngạt thở cả đời, luôn thiếu oxy, khả năng tập trung lâu và sâu của tôi khá hạn chế, nhớ thì kém. Vì vậy tôi không có tham vọng giỏi giang gì trong môn cờ. Gần đây tôi tham gia một cái giải con con cho vui, vậy mà cũng được nhất bảng. Điều đó làm tôi thấy hơi hạnh phúc, đây là lần đầu tôi đánh giải, hơi kỳ kỳ, khi nghĩ cái cơ thể tàn tạ như cái giẻ rách này vẫn còn có thể nếm hương vị chiến thắng, và thấy chán ngán những người chơi với tôi, nhiều trong số họ dành rất nhiều thời gian để chơi cờ, đánh cả vạn ván cờ nhanh, nhưng họ chả suy nghĩ gì cả, vạn ván cờ đó trôi tuột đi, họ không có chút nào tiến bộ. Những sai lầm luôn lặp lại, chỉ có tuổi trẻ là không.

Đàn bà.

Trong Disgrace, Coetzee có viết một đoạn về nhân vật chính là ông giáo sư. Ông này nghĩ về việc sức hấp dẫn của mình với đàn bà, trong một ngày rất bình thường nào đó, tự nhiên mất đi. Trước đó, nó luôn luôn dễ dàng, một cái nhìn sâu, một câu pick up đơn giản, một đề nghị khéo léo, một bữa ăn tối ở nhà riêng, luôn luôn là đủ. Sau ngày đó, không được nữa. Có thể dựa vào những thủ thuật tinh vi, được tính toán kỹ lưỡng, nhưng luôn cần rất nhiều tâm sức và kết quả thường không như ý, mọi việc trở nên mệt mỏi. Tại sao vậy ? Chỉ là tuổi trẻ đã qua, sức hấp dẫn giới tính cũng một đi không trở lại.

Tôi chưa già lắm, vậy mà đã cảm nhận được điều đó. Nó đến một cách chậm rãi, từ tốn, rõ rệt, không khoan nhượng. Cũng đáng buồn đấy khi những cô gái trẻ không còn nhìn bạn theo cách đó nữa, cái đó đã mất đi, rõ ràng hôm trước vẫn còn, mạnh mẽ đến thế, cái nhìn chứa cả một vũ trụ những điều có thể xảy ra… Bây giờ thì không, tuyệt nhiên là không. Bạn đột nhiên trở nên vô hình. Với những cô 10 điểm. Rồi sau đó là với những cô 8 điểm, rồi đến 7…

Nhân loại đã tốn bao nhiêu công sức để cưỡng lại quá trình tất yếu này, cả đàn ông lẫn đàn bà. Không một ai thành công.

Ông giáo sư chọn cách ngủ cùng với một cô escort cao cấp vào những buổi chiều thứ năm. Một giải pháp đúng đắn.

Cuộc sống hoàn hảo.

Trong bữa ăn tối, M. nói vui về việc sau khi nghỉ việc sẽ không tìm việc mới ngay mà ở nhà sinh em bé. Ngay lập tức, mẹ nói ngay, không được, không ai lại thế cả, bụng bầu to rồi mới xin nghỉ chứ, phải đi làm. Ngày bỏ việc cũ còn chưa xác định, em đã chịu ngay sức ép cho việc tiếp theo. Nếu không phải vì mẹ có những phẩm chất bù đắp như tốt tính và chân thật thì tôi đã điên tiết mà bắt đầu ngay một cuộc cãi lộn. Cái phẫn uất của tôi cách đây trăm năm Kafka đã có, và sẽ còn có mãi, lặp đi lặp lại. M. là một người chính trực và khi thực hiện cái gọi là “đi làm” đó em luôn ở trong một quá trình suy giảm vô tận về sức khỏe, nhan sắc, và cả tâm hồn. Điều này nhất định phải thay đổi. Còn nếu không “đi làm”, rồi cuối cùng thì em cũng sẽ giống như Georg, trong mắt mọi người, hóa thành một con gián.

Tôi mà đã cãi lộn thì không giống như những người khác, sẽ gây thù hằn đến tận cuối đời. May thay tôi đã học được cách uốn lưỡi bảy lần trước khi mở miệng, nghĩ mười lần trước khi hành động. Mẹ, hay nhiều người khác, sống những cuộc đời dưới sự chỉ đạo của một bản photocopy. Gạch đầu dòng, đại học. Gạch đầu dòng, lấy chồng, Gạch đầu dòng, sinh con. Gạch đầu dòng, xin chuyển đến tờ 2. Tờ 2 – tờ của con đầu, gạch đầu dòng, đại học… Lưu ý, gạch dưới viết hoa, phải luôn luôn tiết kiệm tiền, vàng, đất, trong mọi trường hợp… Họ sống mà không suy nghĩ gì hết, còn tệ hơn cả chơi một ván cờ mà không suy nghĩ, vì chơi cờ thì chỉ ảnh hưởng đến mình thôi, còn sống thì ảnh hưởng đến tất cả những người mình tiếp xúc. Phải đi học, phải đi làm, phải sinh con. Phải đi làm chứ, tốt nghiệp cũng được 1 tuần rồi ?? Phải sinh con chứ, cưới đã được 1 tháng, chơi thế đủ rồi ??? Sống mà không bao giờ đặt nổi một câu hỏi “Tại sao ?” Chỉ một câu thôi, cho cái quan trọng nhất, một câu hỏi đơn giản “điều đó có làm tôi/gia đình tôi/con tôi hạnh phúc không ?”. Nếu đặt nổi câu hỏi đó, thì tiếp theo sẽ là “đối với người tôi yêu/con tôi/cháu tôi, hạnh phúc là gì ?” “Tôi định nghĩa thế nào là làm việc ?” “Tiền quan trọng đến mức nào đối với cuộc đời tôi, tôi cần bao nhiêu tiền để đủ sống ?” Khó hơn một chút : “Tôi phải làm gì để cuộc đời tôi không vô nghĩa ?” “Ý nghĩa của việc sinh con là gì ?” “Làm việc và kiếm tiền có phải là một không ?” Những câu hỏi đơn giản mà làm thay đổi cuộc sống người ta biết bao nhiêu. Những câu từ bé tí tôi đã tự hỏi mình, mà tại sao những người khác sống cả đời không bao giờ nghĩ đến ?

Hỏi, để sống như một ý chí tự do, không phải như một con cừu.

Tự do

Lúc đầu định viết tựa phần này là Ung thư, thế quái nào lại thành tự do. Bây giờ khó mà không bị ung thư, không khí thì ô nhiễm bụi siêu nhỏ, thịt thối, cá thối, chân gà hóa chất, trứng để hai tháng không hỏng, phong trào lưu manh hóa diễn ra ở mọi cấp độ vi mô vĩ mô. Escort thì không có, có cũng không có contact, có contact cũng không có tiền trả.

Cổ tắc ngủ toàn mơ ác mộng. Ung thư với tự do, cũng gần gần.

Monologue with the night [6]

about me : most people who knew me think I do nothing. the truth is the opposite : I’ve done all I could. even more, it’s them who haven’t done shit. I will not argue with anyone about this matter, not because I am vain, but simply : it’s too complicate. Really. I am in fact no longer in this, I have become something like a ghost. A ghost in the shell.

I think it’ll be around twenty years more, the time I exist. Neither living nor dead. there is no iris, unlike in “the waste land”. Only T.S.Eliot could put a flower in this harsh cold poisoned liquid named loneliness. And I can not be a nihilist, either. Hey. Ice cube on the cake.

To be living, I need something. That something, I don’t think I can find it myself. Withdrawn and a bit defeatism, but truly : it’s in the hand of god.

Monologue with the night [2]

Tôi vừa thực hiện một điều tốt nho nhỏ : đưa M. và cô bạn thân nhất của em trở lại với nhau, sau gần 5 năm lạnh nhạt vì những điều không đáng kể. Tôi làm điều đó với một ít công sức, trải qua một ít khó khăn. M. lúc đầu dọa sẽ không nói chuyện với tôi một tuần nếu tôi còn tiếp tục, và cô bé kia cũng lần lữa không muốn gặp tôi. Tôi đâu phải người dễ bỏ cuộc ? Bây giờ thì hai em đã lại có thể tíu tít bên nhau. Liệu rồi sẽ trở lại thân thiết như xưa ? Cái đó tôi không dám chắc, nhưng tôi biết chắc một điều là cả hai đều đã hạnh phúc hơn, dù ít dù nhiều.

Để làm điều tốt nho nhỏ đó, tôi đã dẹp bớt chút xíu lòng kiêu hãnh. Và đã thành công. Bây giờ tôi nhớ lại những điều tốt lớn lao khác mà tôi đã làm, nhưng thất bại. Tôi đã dẹp hết lòng kiêu hãnh của mình, đã sẵn sàng tha thứ những điều con người khó lòng tha thứ được. Cuộc chiến gian khổ nhất luôn luôn là những cuộc chiến tinh thần, không phải là những chịu đựng về mặt thể xác. Vậy mà vẫn thất bại, và chỉ có một kết luận : hãy dành những năng lượng tốt đẹp ấy của tôi cho những người khác xứng đáng hơn. Những người ít ra hiểu được một điều : những cơ hội để có hạnh phúc trong đời là rất ít ỏi, và khi có một người chìa cánh tay ra cho mình, đừng sỉ nhục lòng tự trọng của người đó, đừng nhổ vào bàn tay ấy, mà hãy nắm lấy với lòng biết ơn. Ngay cả Đức Phật cũng chỉ ba lần ngoảnh mặt làm ngơ trước tội lỗi của ngươi.

Đáng tiếc rằng những người như vậy tôi gặp quá ít. Ở thế kỷ này, lòng kiêu hãnh và sự tha thứ, có lẽ, là hai thứ người ta, đặc biệt là những người trẻ tuổi, rất hay nhầm lẫn là mình có. Mặc dù sự kiêu hãnh là không tốt, nhưng tôi ít thấy người nào có nó, thật sự mà nói chưa thấy người nào cả. Họ chỉ có tuyền là kiêu ngạo, bất kể họ già hay trẻ, xinh đẹp hay xấu xí, giàu hay nghèo. Để kiêu ngạo và tự yêu mình, không cần gì khác ngoài sự ngu dốt. Tôi đã dấn thân đủ nhiều để có quyền nói điều đó. Xã hội hiện đại hầu như coi sự vô cảm, lạnh nhạt là một đức tính tốt.

Một điều đáng chú ý là thói kiêu ngạo và khả năng học hỏi tỉ lệ nghịch với nhau. Chẳng hạn, những người thích sống trong một cộng đồng nhỏ, thân thiết, khép kín gồm những người giống mình thường tự đánh giá mình cao hơn giá trị thực. Phần lớn những tương tác xã hội của họ không mang lại nhận thức mới. Nói đến đây lại nhớ Trăm năm cô đơn. Hình ảnh dòng họ Buênđa loạn luân, tự cô lập mình, cuối cùng đẻ ra một đứa bé có đuôi lợn là một biểu tượng đầy sức mạnh. Tôi nghĩ đến những cô bạn thân gắn bó khăng khít, sau nhiều năm vẫn ngốc dại y như xưa, không hiểu rằng chính họ đã kiềm chế sự phát triển của nhau. Lại nghĩ đến thơ của nước ta sau gần một thế kỷ vẫn không khác gì thơ mới từ những năm 30. Rồi hết thế hệ này đến thế hệ khác chỉ có lời nhạc Trịnh Công Sơn để bàn về thân phận con người, tình yêu. Chúng ta quá khác biệt với những dân tộc của sự suy tư như Nga, Đức.

Điều tốt nhỏ nhoi thành công không làm tôi cảm thấy vui. Miệng tôi nhạt như người vừa ốm dậy, mệt mỏi. The possibilites of life, are endless. Câu này sai. Với tất cả sự tự do, sự không-kiêu-hãnh, những thế mạnh của mình, tôi vẫn chỉ thấy những cánh cửa đóng chặt, ở khắp nơi.

Lại đến mùa đông

 

“I thought what I’d do was, I’d pretend I was one of those deaf-mutes, or should I ?” – The laughing man, GitS.

 

Hôm nay trời bắt đầu trở lạnh, cái rét đến muộn. Cái lạnh làm người ta đa cảm hơn, có lẽ thế, và làm nỗi cô đơn trở nên sắc ngọt. Nhất là khi bạn đã ý thức được đầy đủ những giới hạn của cuộc đời mình.

Tự nhiên tôi lại nhớ một buổi tập thể dục hồi cấp 2, trường tôi gần hồ Hale nên thầy giáo dẫn cả lớp ra đó tập chạy, sau đó xếp hàng đi về trường. Hồi ấy trẻ con, chưa phải là hám gái lắm, thế nào mà tôi và một thằng bạn (tôi vẫn nhớ tên nó là T.T.) lại nói chuyện về cô bạn xinh nhất trong lớp. Nó phát biểu một câu làm tôi shock : nếu được chơi em ý một lần thì sau đó chết cũng đáng. Tôi thời thiếu niên bị sốc vì bất ngờ khi nghe một câu suồng sã thô bỉ như thế, khi cái cảm giác đó qua đi, tôi nhìn thằng bạn kia và sốc lần nữa vì nhận ra cái sự thật buồn bã đằng sau sự suồng sã : bằng cách nào đó, có lẽ phần lớn là bản năng, nó đã vô thức hiểu ra rằng sẽ rất nhanh chóng mà nó và cô bé kia tiến vào hai vùng khác nhau của cuộc đời, hai vùng không có sự giao thoa. Nó học dốt, nhà nghèo và xấu trai. Cô bé kia là cán sự môn văn, nhà giàu và sẽ trở thành một gái đẹp. Có lẽ cơn sốc của tôi lúc ấy chính là thời điểm đầu tiên một trong những giới hạn của cuộc đời lộ mặt. Tôi nhìn nó và nghĩ đến mình. Tôi là cán sự môn toán, nhà không nghèo và tôi không xấu trai. Tôi thích cô bé đó và có lẽ cô bé đó cũng có phần nào thích tôi, tuy chưa bên nào nói ra. Tôi muốn ngủ với cô bé ấy chết đi được. Vậy mà trong thâm tâm, tôi cũng đã hoàn toàn hiểu ra rằng điều đó là bất khả. Tôi nhìn tạo vật thiên nhiên xinh đẹp đó và thấy ý thức về sắc đẹp bản thân nơi cô ngày càng lớn. Tôi đọc những bài văn được 8,9 điểm của cô với chữ nắn nót mà không hiểu nổi tại sao tôi lại chỉ được 6,7. Tôi đọc sách nhiều hơn cô nhiều, tôi đã bắt đầu cô đơn, cơ thể tôi chắc bắt đầu có mùi của sự ưu tư nó khiến những kẻ xung quanh ngờ ngợ và cẩn trọng, tôi tự hỏi cô có bao giờ cô đơn ? Tôi yêu văn học, thứ văn học hoàn toàn khác môn văn của cô bé ấy. Rồi thì chúng tôi tốt nghiệp vào vào cấp 3, học ở hai trường cách xa nhau. Vì những lý do kỳ quặc nào đó hoặc do tôi quá nhạy cảm, tôi cảm thấy cô bé từ lúc nào đã hơi coi thường tôi, và thật buồn rằng tôi cũng vậy. Sau đó mọi sự diễn ra đúng như dự kiến : cô bé lớn lên, xinh đẹp, con đường cô đi trải thảm hồng, cuộc sống của cô đầy đủ và dễ dàng. Còn cuộc đời tôi hoàn toàn khác, đầy rẫy thăng trầm. Năm tháng lại qua đi và tất cả đều xoay chuyển. Đến bây giờ nếu có gặp lại thì cô cũng không còn hấp dẫn được tôi, kể cả về nhục thể : cô đã trở nên quá béo, giống anh chồng lùn béo của cô. Đã gần hai mươi năm rồi, tôi muốn trả lời T.T. : không đáng đâu.

Không đáng, bởi vì cuộc sống vẫn tiếp tục. Không phải ngày mai trời lại sáng, chỉ đơn giản là vì ngày mai sẽ đến, bấp chấp những nỗi niềm của riêng bạn, thậm chí cả sự tồn tại của bạn. Gần đây tình cờ thế nào mà tôi lại được đọc những hai quyển sách hay về điều này : Conversation in the Cathedral (trò chuyện trong quán Cathedral) và Rabbit Redux (tập tiếp theo của Rabbit, run). Zavalita và Rabbit có một điểm chung : các anh đi đến đoạn cuối của một thời kỳ trong cuộc đời mình, không còn gì cả, không còn hy vọng. Không còn những cuộc phiêu lưu, không còn những khát khao muốn làm một điều gì vĩ đại, không còn nhu cầu được hiểu và cảm thông. Không còn cả ham muốn nhục dục, áp phe tình ái. Không có gì để tự hào, những kỷ niệm trở nên quá đát. Cái còn lại từ ngày hôm nay, lặp đi lặp lại mãi, lát đầy con đường tương lai với cái đích là sự già nua và cái chết, chỉ là những mụ mẫm của sinh hoạt thông thường, công việc tám tiếng một ngày, một vợ, một con, theo dõi tình hình tài chính cá nhân, lấy nó để làm xẹp nỗi cô đơn. Thú thực là khi đọc đến đoạn cuối của Rabbit, run, tôi phần nào chờ đợi một vụ tự tử. Nhưng Rabbit không chết, anh sống tiếp, thậm chí còn sống hơn trung bình một tí trong tập sau : vẫn có những điều mới mẻ để trải nghiệm, ma túy, đàn bà, những nhận thức mới, sống để thấy những cuộc chiến lại xảy ra, những phong trào văn hóa mới, con người đã đặt chân lên mặt trăng. Cuộc đời này có đáng sống không ? Không đáng đâu. Thế có đáng chết không ? Lại càng không đáng. Đời chỉ là đời mà thôi. Tôi đã từng rất thích Rừng na-uy, sau đó hãy xem Murakami viết ra những cái thứ gì, và cả cái bộ phim ngu xuẩn đó. Lâu lâu tôi ghé lại mấy hàng sách gần hồ gươm, tôi không mua được quyển nào, toàn là rác rưởi mượn tên văn học, phần lớn là của tàu. Văn học và thị trường vốn không thể sống chung. Hiện giờ văn học đang chết. Nó sẽ hồi sinh khi chủ nghĩa tư bản suy tàn, tại một thời điểm nào đó trong tương lai. Đôi khi tôi đọc lại những tác phẩm kinh điển và thấy chúng đã lỗi thời, không thể tiêu hóa nổi, ví dụ như Anh em nhà Karamazov. Và không thể cứ đọc đi đọc lại Hemingway, Marquez, Faulkner, Allende, Eliot… Và sự viết ? Không có ai để viết cho. Không có gì đẹp để kể lại. Chụp ảnh những số phận nông cạn và vật chất, những mảnh đời nhạt nhẽo và tầm thường, những cái tôi được sản xuất hàng loạt để làm gì ? Nếu chỉ thế thì cứ ra đường là thấy, đâu cần văn học. Tôi nghĩ Raymond Carver có tài, mặt khác tôi nghĩ những thứ ông viết ra vô ích. Hoặc ngay cả Người Dublin chăng nữa. Còn tôi ? chỉ là tôi cũng không tin vào vô ngôn, ngậm miệng lại mà sống, không tin vào sự tối giản, hoặc cụm từ mỹ miều “vẽ mây nẩy trăng”. Thôi thì viết cho xẹp nỗi cô đơn, nhất là những lúc trời trở lạnh.

monologue with the night [30]

 

tonight, the West lake, lit by electric light before my eyes, youth drifts away on the ocean of my soul to somewhere unknown

i’m writing my confession, and I will never outlive…

well

what awaits you ? but the boredom of the inability of explaining ?

minimalism is just not the way

.

she is pretty and she is young, all mine to take : willing, naive, already tainted. but in the end, this room is cold, I can not do it. my soul is cold, it needs caressing, it needs tender words. my soul is old, it isn’t blindly attracted to beauty as before. so as she lays there, a trace of white in that soft black of a night, already in her dream, full of things that dominate a life, becomes far away, not even a sex object anymore, a thing that has become alien to me, a girl, a human

.

the urge is too strong, it tears me apart,

while numbness pours down like an avalanche, from the lack of love

a strange feeling, combined of sadness and revealation, it sings to me like a bitter soft wave of the sea

somewhere below my feet, the earth still goes on

turning

.

slowly

do you hear ?

.

i’m closer to know

what love is

.

.

One phase of Agrael’s life and Ignorance is bliss

 

Defy me ?
I will make you suffer.

Tuy nghe giống như tên một thiên thần, Agrael thực ra lại là tên một con quỷ, hay đúng hơn là một tướng quỷ – a “Demon Lord”. Đây là một nhân vật rất đặc biệt xuất hiện trong cốt truyện của game Heroes V.

Thế giới của loạt game Heroes of might and magic rất giống thế giới của Lord of the Ring. Có loài người – human, tiên – elf, quỷ – demon, ma – undead v..v… vì là game nên Heroes đa dạng hơn một chút. Cốt truyện thường đơn giản, giống Lord of the rings : một điều gì đó xảy ra, thế lực đen tối trỗi dậy, những lực lượng tốt đẹp, như human và elf sẽ liên minh để chặn đứng quỷ vương. Đại loại như thế. Nói chung thì người chơi enjoy tính chiến thuật của game hơn là chú ý đến cốt truyện. Agrael là một trường hợp ngoại lệ, có thể nói là chưa từng có trong kiểu truyện thần thoại này.

Truyện kể rằng ngày xưa ở thế giới Elrath, vương quốc loài người Griffin Empire, có một cô công chúa rất xinh đẹp tên là Isabel. Công chúa thì tất nhiên phải lấy hoàng tử đẹp trai giỏi giang rồi, đến tuổi cập kê, cô cùng Nicholas kết hôn. Đúng hôm đó thì bi kịch xảy ra : cung điện bị ba con quỷ Devil tấn công, báo hiệu chiến tranh. Đám cưới bị hoãn lại, hoàng tử Nicholas dẫn quân ra trận còn công chúa chuẩn bị lực lượng phòng thủ ở nhà. Lâu đài liên tục bị các đội quân Demon đánh phá, công chúa một mình chống đỡ kiên cường và gửi thư báo hoàng tử quay về chi viện. Nicholas nghe tin người yêu gặp nạn tức tốc quay về, nhưng trước khi vào được lâu đài, chàng bị mai phục và bỏ mạng. Biết được tên của tướng địch là Agrael, Isabel thề sẽ trả thù, dù có phải đốt cháy cả Elrath. Trong khi đó vương quốc chia năm sẻ bảy bởi các thế lực khác nhau.

Những gì xảy ra sau đó cho thấy Agrael không phải là một nhân vật đơn giản. Phục vụ dưới trướng chúa quỷ ở địa ngục “Demon Sovereign”, Agrael có nhiệm vụ giết Nicholas và cả Isabel. Agrael chỉ làm một nửa, nghĩa là không tuân lệnh chúa quỷ, nghĩa là phải chết. Agrael phản lại chúa của mình và chạy trốn, trên đao dưới búa, là mục tiêu của cả quân đội human và demon, một cuộc đào tẩu vô cùng gian khổ. Khi gặp một nhà tiên tri của chủng tộc elf và được hỏi rốt cuộc anh muốn gì, Agrael trả lời : cứu lấy vương quốc Griffin, dù có phải giết cả Sovereign. Tại sao ? Vì Isabel. Agrael được giao nhiệm vụ quan sát hoàng gia của Griffin từ lâu. Con quỷ đã sống mấy trăm năm này đã biết Isabel từ nhỏ và đem lòng yêu nàng. Một thứ tình yêu platonic. Tất nhiên nó không thích Nicholas. Mà nó cũng không hiểu cái gì gọi là yêu một người thì phải chúc phúc cho đám cưới của người đó (với người khác).

Câu chuyện về Agrael là hành trình của một con quỷ lạc đàn chạy trốn khỏi Griffin đến vùng đất của tộc Elf, là kẻ thù của tất cả những miền đất nó đi qua. Agrael giết hết những kẻ cản trở nó. Nó tìm đến nhà tiên tri với một ước vọng duy nhất : thanh tẩy cơ thể mình khỏi phép thuật của chúa quỷ. Để làm gì ? Câu chuyện không nói, nhưng không khó đoán : để dễ gần với Isabel hơn.

Agrael thành công, anh ta lột xác biến thành một Elf. Từng bước từng bước, đứng trong bóng tối giúp Isabel làm được những điều nàng muốn. Nhưng càng tiếp xúc với Isabel nhiều hơn, Agrael càng nhận thấy dưới khuôn mặt xinh đẹp, Isabel là một người vị kỷ và chuyên quyền. Cô không còn có gì giống với cô bé mà Agrael vẫn quan sát kể từ hai mươi năm trước. Sau đó Agrael chán và bỏ đi, cũng không có nhu cầu kể với Isabel bất cứ điều gì.

————

Agrael là một dạng nhân vật kiểu anti-hero, còn chuyện tình với Isabel có cái gì đấy rất anti-kitsch, một thứ hiếm thấy ở các dạng truyện cổ tích, thần thoại. Có thể ở thế kỷ mới này, đây là dạng cổ tích tương ứng chăng ? Các happily ever after ending đã quá lỗi thời đến nỗi chỉ còn các nihilism ending là có thể tin được ?

Cái quan trọng là Agrael đã sống : anh ta không chỉ muốn dành lấy isabel, anh ta đã giết Nicholas. Anh ta không chỉ yêu Isabel và đứng từ xa ngắm nhìn cô, anh ta đã lật nhào tất cả thành trì giữa hai người. Bản thân Isabel không quan trọng, cái kết đã cho thấy điều đó. Cái quan trọng là anh có sức mạnh, để làm điều anh muốn. Agrael đã vượt qua một giai đoạn trong cuộc đời mình, với chiến thắng và sự thấu suốt. Khó có thể tin được là sau đó Isabel còn có một ý nghĩa nào đó đối với anh ta, cũng như là dạng tình yêu platonic hy sinh và ảo tưởng.

Câu chuyện của Agrael là câu chuyện của một người mạnh mẽ. Không phải thứ mạnh mẽ ba xu “yêu là phải hết mình”, mà là thứ mạnh mẽ theo nghĩa sống là một quá trình nhận thức. Cái con đường khó nhọc mà tôi thấy bao nhiêu người đã dừng lại ở đầu đường, cách vạch xuất phát vài cm. Họ không vượt qua một giai đoạn nào cả. Giai đoạn một – giai đoạn của các giải pháp – trùm lên cuộc đời họ.

Mà họ thật hạnh phúc.

Mặc dù họ không hiểu thế nào là hạnh phúc. Họ yêu, nhưng không hiểu thế nào là yêu. Họ ấm áp, dù chưa bao giờ biết dịu dàng. Họ sinh con, tạo ra một cuộc đời, mà không cần suy tư. Họ chung thủy hoặc ngoại tình, nhưng không hiểu thế nào là yêu. Họ hạnh phúc, dù tôi biết rằng họ không hạnh phúc.

Trước đây tôi cứ nghĩ các cụ nói “ngu si hưởng thái bình” trong câu nói đó có một phần mỉa mai cay độc. Nhưng không, giờ tôi thấy nó là một câu cực kỳ thật lòng. Nhiều lúc tôi ước gì mình ngu dốt. Khi ấy tôi sẽ có được sự ngây thơ. Để nhìn thấy vẻ đẹp và những điều mới mẻ ở mọi ngày, không hề biết rằng nó là giả. Tôi, cực kỳ thật lòng, ước như thế. Sự thật được đánh giá quá cao.

—-

Ai đó có thể hỏi : thế những người dừng lại ở đầu đường kia sẽ làm gì để bù lại tầm nhìn của họ ?

Họ kiêu hãnh.